Bài 4: Tổng quan về chỉ báo kỹ thuật

Khái niệm chỉ báo kỹ thuật (Technical Indicator):

Chỉ báo kỹ thuật là một loạt/chuỗi các điểm dữ liệu được tạo ra bằng cách áp dụng công thức toán học vào chuỗi dữ liệu giá của một cổ phiếu. Dữ liệu giá bao gồm bất kỳ sự kết hợp của giá mở cửa, đóng cửa, cao, thấp theo thời gian. Một số chỉ báo có thể chỉ sử dụng giá đóng cửa, trong khi những loại khác có thể sẽ yêu cầu đưa khối lượng vào công thức tính toán. Từ khái niệm, có thể thấy các chỉ báo được tạo ra theo dạng chuỗi thời gian, điều này cho phép nhà phân tích so sánh các biến động giữa hiện tại và quá khứ và đây cũng là cơ sở để dự báo những thay đổi về giá.

Chỉ báo kỹ thuật có tên gọi như vậy để phân biệt với các chỉ báo liên quan đến vấn đề phân tích cơ bản như thu nhập, doanh thu, lợi nhuận, chỉ báo kinh tế… Các chỉ báo kỹ thuật được sử dụng chủ yếu bởi các nhà giao dịch ngắn hạn. Đối với nhà đầu tư dài hạn thì hầu hết các chỉ báo kỹ thuật ít có giá trị hơn. Lợi ích hiệu quả nhất của các chỉ báo kỹ thuật đối với nhà đầu tư dài hạn ở chỗ nó giúp xác định các điểm vào trạng thái và thoát trạng thái đối với thị trường chứng khoán khi phân tích xu thế dài hạn.

Đối với mục đích phân tích, các chỉ số kỹ thuật thường được thể hiện dưới dạng đồ thị riêng biệt, ở trên hoặc dưới biểu đồ giá chứng khoán. Khi thể hiện dưới dạng đồ thị, một chỉ báo sau đó có thể được so sánh trực tiếp với biểu đồ giá . Đôi khi chỉ số được vẽ trên cùng một trục tọa độ với đường giá để có thể cho một so sánh trực tiếp hơn.

Sự khác biệt giữa việc sử dụng các chỉ báo kỹ thuật và giá cả trong PTKT:

Khi phân tích đồ thị theo phương pháp cổ điển, chúng ta quan tâm trực tiếp đến việc phân tích diễn biến giá và khối lượng giao dịch. Khi phân tích sử dụng các chỉ báo thị trường, chúng ta không xem xét giá cả một cách trực tiếp mà nghiên cứu gián tiếp thông qua việc sử dụng các mô hình toán học – là những đạo hàm của giá.

Sự khác biệt trên thường dẫn nhà PTKT đến sai lầm cực đoan là coi việc phân tích các chỉ báo kỹ thuật như một công cụ ưu việt hơn trong phân tích kỹ thuật so với việc phân tích diễn biến giá.

Trong thực tế, phương hướng tiếp cận hiệu quả nhất là sử dụng các phân tích chỉ báo như một công cụ hỗ trợ để gia tăng giá trị của việc phân tích đồ thị giá cơ bản. Trong đó, để sử dụng đúng các công cụ chỉ báo, ta không nên dựa hoàn toàn vào các tín hiệu của hệ thông chỉ báo mang đến, trừ khi đồ thị giá cũng có những tín hiệu khẳng định chắc chắn.

Ý nghĩa của phân tích chỉ báo kỹ thuật:

Việc sử dụng phân tích kỹ thuật thông qua hệ thống máy tính đã dẫn đến sự phát triển mạnh của nhiều loại chỉ báo thống kê và toán học. Mục đích của việc thiết lập các chỉ báo này nhằm phục vụ ba chức năng chính PTKT: cảnh báo, để xác nhận và dự đoán.

Chỉ báo kỹ thuật có thể hoạt động như một tín hiệu cảnh báo. Nếu đà dao động suy yếu, nó có thể là một tín hiệu để xem xét khả năng sẽ có một break xuống khỏi mức hỗ trợ. Hoặc, nếu chỉ báo ghi nhận một phân kỳ tích cự, nó có thể là một báo hiệu tăng cường cho khả năng của một breakout lên khỏi mức kháng cự.

Các chỉ báo cũng có thể được sử dụng để xác nhận các công cụ phân tích kỹ thuật khác. Nếu có một breakout trên biểu đồ giá, một dấu hiệu giao cắt với đường trung bình động có thể sẽ là tín hiệu khẳng định breakout. Hoặc, nếu một mức hỗ trợ bị phá vỡ, mức thấp tương ứng trong dao động của On-Balance-Volume (OBV) sẽ xác nhận sự yếu kém này.

Các nhà PTPT có thể sử dụng các chỉ số để dự đoán xu hướng giá trong tương lai. VD như phương pháp trung bình trượt, san mũ, hồi quy….

Ý nghĩa lớn nhất của phân tích chỉ báo là giải quyết những vấn đề về tương tác giữa tâm lý của nhà phân tích và các quy trình phân tích. Do các tín hiệu chỉ báo chủ yếu được tạo ra dựa trên giao điểm của hai đường kẻ hoặc chiều hướng đi lên/ đi xuống của một đường đồ thị nên các tín hiệu có thể được nhận dạng mà không cần phải áp dụng bất kỳ một sự đánh giá chủ quan nào. Điều này giúp phần nào giải quyết vấn đề xung đột tâm lý trong phân tích.

Nhược điểm của việc phân tích chỉ báo 

Không loại bỏ được hoàn toàn ý chỉ chủ quan của người phân tích. Các phương pháp tiếp cận theo hướng toán học vẫn yêu cầu nhà phân tích phải lựa chọn các thông số như: khoảng thời gian dùng để tính toán, các mức mua quá/ bán quá của nhiều thị trường… Các nhà phân tích đã cố gắng khắc phục nhược điểm này thông qua các phương pháp kiểm tra dữ liệu quá khứ. Tuy nhiên, đây là một giải pháp không hoàn chỉnh do các thông số được tối ưu hóa quá mức sẽ khiến cho các dấu hiệu dự báo thị trường chỉ phù hợp với dữ liệu giá quá khứ trong khi thị trường thường xuyên biến động.

Một vấn đề khác là không phải tất cả các chỉ báo thị trường đều có thể sử dụng như là công cụ giao dịch. Do vậy, cần có sự linh hoạt nhất định trong phân tích nhằm gạt bỏ hay sàng lọc tín hiệu không phù hợp với bối cảnh phân tích. Điều này đỏi hỏi phải phân bổ một tỷ trọng nhất định cho từng loại dấu hiệu sử dụng cùng lúc nhiều loại chỉ báo kỹ thuật tùy vào việc dấu hiệu đó thuyết phục được nhà phân tích đến mức độ nào.


Lượt xem
1 Tổng lượt xem
1 Lượt xem của thành viên
0 Lượt xem công cộng
Hành động
0 Thích
0 Không thích
0 Bình luận
Chia sẻ trên mạng xã hội
Chia sẻ liên kết
Chia sẻ qua mail

Vui lòng đăng nhập để chia sẻ webpage theo email.